Một buổi chiều mưa nhẹ, An đứng dưới mái hiên nhỏ trước căn nhà cũ của bà ngoại. Mùi đất ẩm và tiếng mưa rơi lộp độp gợi lại những ký ức tuổi thơ mà cậu tưởng đã quên. Ngày bé, An thường ngồi bên bà, nghe bà kể chuyện về những vì sao và những điều kỳ diệu trong cuộc sống.
Hôm nay, căn nhà im lặng hơn mọi khi. Bà đã không còn, nhưng chiếc ghế gỗ quen thuộc vẫn ở đó. An bước vào, nhẹ nhàng chạm tay lên mặt bàn đã phai màu. Bất chợt, cậu thấy một cuốn sổ cũ nằm trong góc. Đó là cuốn sổ bà từng dùng để ghi chép những câu chuyện chưa kể hết.
An mở ra, từng trang giấy như sống dậy. Những dòng chữ run run nhưng đầy yêu thương khiến cậu mỉm cười. Ngoài trời, mưa dần tạnh, ánh nắng yếu ớt len qua cửa sổ.
Cậu nhận ra rằng, dù bà đã đi xa, những câu chuyện và ký ức vẫn còn ở lại. An khép cuốn sổ, lòng nhẹ nhõm hơn. Cậu quyết định sẽ tiếp tục viết tiếp những câu chuyện ấy, như một cách giữ bà luôn hiện diện trong cuộc đời mình.
